TIỂU SỬ GERMANA SOMMARUGA
Hành trình hy vọng của Germana Sommaruga theo bước chân Thánh Camillo.
Chúng tôi đăng tải bản tóm tắt (không do tác giả biên soạn) bài phát biểu của Tiến sĩ Cristina Simonelli, là một thành viên của ủy ban thần học, vào ngày 27 tháng 12 năm 2016, khi kết thúc tiến trình giáo phận về việc phong chân phước cho Germana Sommaruga.
“Con dâng lên Chúa
Chén thánh
của cuộc đời con
[…]
Được tràn đầy Chúa
xin cho nó trở thành
một lễ vật.“
Germana Sommaruga gửi lời cầu nguyện này đến Sebastiano Genco, thuộc Cộng đoàn Gia đình “Chúa Kitô Hy Vọng ”, trong giai đoạn cuối đời của bà. Lời cầu nguyện này tóm tắt một cách thích hợp nguồn cảm hứng, hành trình và động lực nội tâm của Germana.
Cả cuộc đời của Germana – từ ngày 25 tháng 5 năm 1914 đến ngày 4 tháng 10 năm 1995 – không phải để nhấn mạnh ngày tháng của tiểu sử Chị, nhưng cho thấy chúng trải dài suốt thế kỷ 20, một thế kỷ đầy những biến đổi về dân sự và Giáo Hội mà Chị Germana đã tham gia và chứng kiến, với một mức độ thánh thiện cao, Chị sống chân thực và ý tứ trong cuộc sống thường nhật như một “người phụ nữ bình thường”, như cách Chị tự nói về mình khi ở tuổi già, Chị đã chọn sống trong một viện dưỡng lão.
Thật trùng hợp, cuộc điều tra của giáo phận về Germana Sommaruga đã kết thúc ngay sau khi Đức Giáo hoàng Phaolô VI được phong chân phước, chính Đức Giáo hoàng này đã bổ nhiệm Germana làm cố vấn cho phân ban các Tu Hội Đời thuộc Bộ các Tu Hội Đời Sống Thánh Hiến và các Tu Đoàn Tông Đồ.
Germana giữ chức vụ này từ tháng 5 năm 1978 đến năm 1991. Vậy, người phụ nữ này là ai, người đã trao đổi qua công văn và cộng tác với các Giám mục, Hồng y và Giáo hoàng, đồng thời sống một cuộc sống giữa đời đầy áp lực, gần như bí mật? Sau đây, tôi phác thảo ngắn gọn một số khía cạnh trong tính cách của Chị.
Tuổi thơ và tuổi thiếu niên của Germana bị ảnh hưởng sâu sắc bởi nỗi đau và bệnh tật. Germana mất mẹ vì mẹ bị bệnh lao vài tháng sau khi sinh, và không lâu sau đó, một trong những người anh trai của Chị cũng qua đời vì căn bệnh tương tự. Tuổi thơ và tuổi thiếu niên của Germana cũng là những năm tháng mà căng thẳng chính trị và xã hội dẫn đến Thế chiến và thảm kịch diệt chủng đang phát triển ở châu Âu. Xét đến nguồn gốc Do Thái của gia đình bà, người ta dễ dàng hiểu được nỗi đau mà Germana đã trải qua trong những năm tháng đó. Đối với Germana, trải nghiệm sâu sắc về nỗi đau và sự khổ ải trong cuộc sống cá nhân, gia đình và xã hội trở thành yếu tố của lòng trắc ẩn và sự tận tâm đối với cuộc sống mong manh và đầy đau khổ.
Năm 1936, hợp tác với một số linh mục dòng Camillo, Germana bắt đầu thành lập một tổ chức gọi là “Famiglietta” (Gia đình nhỏ), tập hợp những phụ nữ trẻ tận tâm chăm sóc người bệnh. “Famiglietta” sẽ tạo thành hạt nhân sáng lập của Tu Hội Đời mà Germana sẽ sớm thành lập sau này.
Năm 1947, Đức Giáo hoàng Piô XII ban hành Tông Hiến Provvida Mater Ecclesia, công nhận các Tu Hội Đời như một hình thức mới của đời sống thánh hiến. Nội dung và tinh thần của Provvida Mater phần nào đã được dự báo trước bởi những hiểu biết và kinh nghiệm mà Chị Germana đã phát triển từ năm 1936 về chủ đề đời sống thánh hiến giữa đời. Ngoài những chủ đề về tính trần thế và sự khổ hạnh mà Chị Germana không ngừng khám phá và trải nghiệm trong cuộc sống hằng ngày, cũng như được thúc đẩy bởi những đổi mới của Công đồng Vatican II, Chị cũng bắt đầu trải nghiệm một sự chuyển dịch từ một đời sống tâm linh gắn liền với các chủ đề về sự chuộc tội và sám hối, sang một đời sống tâm linh phó thác bản thể và sự tồn tại của mình vào tay Chúa Cha, của tình liên đới sâu sắc và sự khiêm nhường, cũng được thể hiện bằng những thuật ngữ thần học và Kitô học sâu sắc.
Chúng ta tìm thấy dấu vết của sự khắc khoải tâm linh của Germana trong một số tác phẩm trưởng thành của bà và trong quyết định thành lập Famiglietta như một Tu Hội Đời được truyền cảm hứng từ hình tượng và công việc của Thánh Camilo.
Đây là những gì Chị tự viết vào cuối đời, khi bình luận về Hiến Chương của Tu Hội mà Chị thành lập:
“[…] lòng bác ái của các chị em sẽ giúp chúng ta sống trong hy vọng, khiêm nhường chấp nhận sự yếu đuối của mình, nắm bắt mọi giá trị bên trong và xung quanh chúng ta.” Và trong mục từ “phó thác” trong từ điển Hiến Chương của Tu Hội Đời Nữ Thừa Sai Cho Bệnh Nhân có ghi: “Chúng tôi tin chắc rằng chúng tôi không thể tận hiến chính mình nếu không được Chúa Thánh Thần thánh hiến. Vì vậy, chúng tôi muốn chủ động phó thác chính mình cho Chúa Thánh Thần, dâng lên Ngài sự cộng tác của thiện chí: Chúa Thánh Thần sẽ phát triển trong chúng tôi các ơn Rửa tội và Thêm sức, sẽ uốn nắn chúng tôi trong tinh thần của các Mối Phúc, sẽ giúp chúng tôi sống Tin Mừng […] Chúng tôi cầu xin Người làm cho chúng tôi khiêm nhường, đơn giản và vâng phục những ý muốn của Người trong tay Chúa Cha, cho sự sống và cái chết. Và chính tình yêu này thúc đẩy chúng tôi nói, như một cử chỉ của sự tin tưởng tuyệt đối: “Con đây!”
Lấy cảm hứng từ một ý thức sâu sắc về tính trần thế , dựa trên niềm tin chắc chắn rằng Chúa Thánh Thần đang hoạt động trong dòng chảy lịch sử, Chị Germana viết:
“Đắm mình trong những thực tại cụ thể nhất của con người, sát cánh cùng những người thời đại chúng ta, chúng ta cũng biết sự kiêu ngạo của tội lỗi trong thế giới […] Vì vậy, cùng với Chúa Kitô trở thành tiếng nói của mọi tạo vật, chúng ta dâng lên Ngài mọi thực tại của con người, kể cả tội lỗi, trước tình yêu thương xót của Thiên Chúa; chúng ta cùng tham gia vào công cuộc cứu chuộc của Chúa Kitô trong một nỗ lực đầy hy vọng […].”
Những trang mà Germana dành cho công việc, với một ý thức sâu sắc về tính trần thế, cũng rất cảm động. Chị nói rằng công việc không chỉ là phương tiện để mưu sinh mà “[…] biến chúng ta thành sự hiện diện của Chúa Kitô, niềm hy vọng của nhân loại, Đấng không coi thường hay phủ nhận những vấn đề của chúng ta, nhưng lại cho chúng ta những giải pháp.”
Cho đến khi qua đời, Chị Germana đã tham gia đối thoại và hợp tác với nhiều người, từ các nhân vật giáo sĩ cấp cao – bao gồm cả tình bạn với Hồng y Pironio và Larraona – đến những người bạn đồng hành tại viện dưỡng lão và các chị em trong Tu Hội. Chị Germana đã vun đắp các mối quan hệ và liên lạc trong một hành trình dần dần mang tầm vóc phổ quát, vươn tới tận cùng trái đất và bao gồm nhiều hình thức tham gia của giáo dân.
Đức tin của Germana là một đức tin đầy thách thức, một đức tin mà trong những cuộc đối thoại riêng tư nhất, Chị đã thừa nhận và thể hiện bằng chứng của sự nghi vấn triệt để, của sự từ bỏ và của các thời kỳ tối tăm trong cuộc đời Chị, điều giúp Chị trở nên quyết liệt đầy thách thức, cùng với sự dịu dàng và thấu hiểu đối với những người tìm đến Chị.
Điều không dễ nhận thấy từ tiểu sử của Chị, nhưng Germana và Tu Hội Nữ Thừa Sai Cho Bệnh Nhân” Chúa Kitô Hy vọng” của Chị có mối liên hệ sâu sắc với Verona. Sâu sắc nhưng kín đáo, như đó là thói quen và chủ ý của họ. Nhiều người biết Chị và đánh giá cao sự nghiêm khắc và nhanh nhẹn sâu sắc của Chị, và cả hội Famiglietta của Chị -tôi vẫn còn dùng cái tên lúc ban đầu này -. Tôi không gặp trực tiếp Chị nhưng tôi được biết về trải nghiệm của Chị qua Cha Serio De Guidi, người mà tôi ghi nhớ ở đây với lòng biết ơn và tình cảm trìu mến.
Sự hiện diện của Germana, của các vị Thừa Sai của Chị và của Hiệp hội “Những người bạn của Germana” vẫn là một dấu hiệu của sức sống và là tiềm lực luôn luôn thể hiện trong Giáo phận Verona chúng tôi.
Và giống như mọi dấu hiệu, nó cũng có một chiều kích tiên tri; vừa an ủi vừa củng cố, trải nghiệm tu hội này khuyến khích chúng ta kiên quyết theo đuổi con đường bác ái dưới mọi hình thức, không đánh mất nụ cười và niềm tin vào tương lai, đó vừa là một thói quen thế tục vừa là một đức tính thần học.
“…mỗi người hãy cầu xin Chúa ban ơn có được tình yêu thương của người mẹ đối với tha nhân, để phục vụ họ bằng tất cả lòng bác ái… với ơn Chúa, chúng tôi mong muốn phục vụ tất cả những người bệnh với tình thương của một người mẹ yêu thương đứa con duy nhất đang ốm yếu của mình.”
Thánh Camillo de Lellis
ĐỂ LIÊN HỆ VỚI CHÚNG TÔI